Thứ Hai, 15 tháng 4, 2024

NGƯỜI ĐÀN BÀ CHẠM THU

 NGƯỜI ĐÀN BÀ CHẠM THU


Người đàn bà chạm thu... 

sướt mướt mưa ngâu

khô cằn nắng hạ 

kiên cường cỏ dại dưới bão giông

yếu mềm cánh ngọc lan tả tơi trước gió


tâm hồn chợt mong manh như sợi nắng

va nhẹ chút thôi là vỡ nhòa vào bóng tối 


như ly Aperitif

nhấp ngụm đầu bờ môi cay chát

càng uống càng say, đắm chìm ngây ngất


cạn nông mặt biển trùng khơi

bạc con sóng ào ào xô bãi cát

chông chênh một chén nước đầy

lỡ thêm giọt tràn tay không còn nữa


Người đàn bà chạm thu... 

có lúc điên cuồng một tình yêu sét đánh

như thuở thiếu thời, lần đầu tay chạm mắt trao

khi thì như mưa cuối hạ dầm dề

tĩnh trầm một tình yêu thiên trường địa cửu


nặng gánh đa đoan giữa dòng đời được mất

trái tim chai bao vết xước nguệnh ngoằn 

lấy nụ cười ngụy trang những tàn phai

đem băng giá giấu che bao vụn vỡ 


Người đàn bà chạm thu... 

mặc kệ đời 

mặc phong thanh ong bướm

cũng khát khao, cũng thèm siết vòng tay

cũng thích nghe lời dành dỗ ngọt ngào 

cũng có lúc trái tim say loạn nhịp


lặng lẽ như sóng ngầm

tựa than hồng bếp lửa 

núp sau vẻ lạnh lùng chờ một ngày bùng cháy 

cháy hết mình sống lại một tình yêu 


Người đàn bà chạm thu...  


HNL




TUỔI GIÀ CỦA MẸ

Truyện ngắn: TUỔI GIÀ CỦA MẸ 


Ông bà xưa đã nói “cái mũi luôn quay xuống” có lẽ là không bao giờ sai, nhất là trong thời buổi hôm nay. Khi mà cuộc sống luôn chộn rộn, phải bôn ba vất vả chứ không có cảnh thảnh thơi “ở nhà chồng nuôi” như phim ảnh. Ấy là chưa kể những mảnh đời của cuộc hôn nhân vỡ vụn khiến đứa trẻ thiếu cha vắng mẹ thì những đứa trẻ phải quấn quýt cùng hơi ấm ông theo bà thay cho cha mẹ. Từ đó bỗng dưng tuổi già của mẹ bỗng nhọc nhằn hơn, thời gian trong ngày như ngắn lại hơn, sức khỏe xuống dốc hơn…tất cả vì tấm lòng bao dung với con cái.

***
Dưới dốc cầu Bạch Nha có cái tiệm sửa xe của ông Tám nhót. Ông thứ Tám, cái chân bị tật phải đi cà nhót nên người ta gọi như vậy cả chục năm nay, riết rồi không ai nhớ tên thật của ông là gì nữa. Bà đến sửa xe bởi chứng “bệnh” dây sên giãn và xe phun khói đen và “có con kéc trong máy xe hay sao ấy”.
Hai đứa trẻ trên xe léo nhéo không chịu xuống, đứa ngồi sau cứ giật giật áo bà
- “Đi chơi đi "nhội", chạy ẹn ẹn nữa đi "nhội”.
Đứa ngồi trước cầm bình sữa vừa bú vừa giơ lên mặt bà bảo
- “Quại ơi…chạy i…chạy i…
hết chữa ồi…”.
Bà tháo nón bảo hiểm để lộ mái tóc đầy sương lòa xòa như không được chảy gở kỹ càng. Chiếc khẩu trang của bà cũng ám màu thời gian sau đôi bàn tay sạm đen.
Dỗ dành bọn trẻ xong rồi bà cũng xuống được xe. Trong khi chờ thợ “chẩn đoán” bệnh của xe thì bà quay sang tôi:
- Cô giáo bị hư xe hả? Nhìn cô giáo chắc bằng nửa tuổi tui! Sáu tám chứ ít gì, người ta thảnh thơi đi chùa, đi tham quan đây đó, có bệnh cũng được nghỉ. Còn tui mắc hai đứa này bốn năm nay…
- Thì bác cứ để ba mẹ của chúng giữ, mình già rồi, sức khỏe kém rồi!
Tôi trả lời mà không nồng nhiệt lắm bởi cái nắng oi mười giờ sáng tháng năm đủ làm mồ hôi bết dính vào tà áo dài đang mặc làm tôi khó chịu quá. Hôm nay đáng ra không có tiết của tôi, nhưng vì đồng nghiệp bệnh đột xuất, mà mấy pnhỏ sắp thi, và không còn thời gian học bù nên không thể bỏ được. Vì vậy nên trong tâm lý không chuẩn bị mà vẫn phải lên lớp làm tôi khá mệt mỏi. Lòng chỉ thầm mong về nhà nhanh mà thôi. Vậy mà cái xe bị xì bánh bất ngờ làm tôi phải dẫn bộ một đoạn và ghé vào tiệm sửa xe này.
Bà lão đối diện vừa quẹt mồ hôi vừa trò chuyện, kiểu như bà “thèm được nói chuyện” vậy:
- Được vậy thì đâu có cực hả cô? Đứa cháu nội thì cha mẹ nó đều đi làm, nuôi con nuôi cả mình, thì bỏ nó cho ai. Giao cho người ta giữ tháng cũng tốn ba bốn triệu, thôi mình giữ cũng đỡ tốn cho con cái. Còn đứa cháu ngoại thì cha mẹ nó ly dị, con gái tui đi làm công nhân xa từ hồi con của nó được sáu tháng. Không giữ nó, cho vô nhà trẻ cũng được, nhưng lương mẹ nó năm sáu triệu, trả nhà trẻ hết ba triệu còn gì mà sống?
Đứa con gái của bà mười chín tuổi đã lấy chồng. Chẳng là gia đình khó khăn quá, bà luôn dạy con bằng tư duy cũ “Con gái học cho lắm cũng lấy chồng sinh con, thôi nhường phần học lại cho anh đi con ạ”. Cô con gái ngoan ngoãn nghỉ học từ xong lớp Chín, ở nhà cơm nước giặt giũ, sau đó thì tới đại lý thu mua trái cây, lựa lựa, sắp xếp, đóng gói…cũng được vài triệu một tháng dùng cho việc cơm nước cả ba mẹ con. Còn bà thì đi mua ve chai, bữa đặng bữa thất nhưng tất cả tiền đều dành cho con trai ăn học. Nó cũng học xong 12 đó chứ, thi đại học đậu đó chứ, nhưng tiền đâu đi học? Đành nghỉ đi làm công nhân.
Cô con gái lấy chồng, do người ta mai mối, một anh hàng xóm cách nhà ba ngã tư, bằng quan niệm của người mẹ “Lấy chồng để nương thân” bởi nhà anh ấy khá giả.
Nương thân đâu không thấy, chỉ thấy hai năm đầu thì làm osin không công cho cả gia đình chồng bởi cái quán ăn to đùng ở một Trạm dừng chân luôn đông khách, phải làm việc suốt ngày đêm. Người chồng hơn vợ 8 tuổi nhưng chẳng chịu làm ăn, chỉ đi chơi rồi đáo về, rồi ôm cọc tiền ra đi. Anh ta đi nửa năm vẫn không một cuộc gọi hay gửi một đồng về cho vợ. Cô vợ ở nhà làm việc phụ gia đình thì có cơm ăn nhưng trong tay không có một đồng nào. Muốn gọi điện thoại cho chồng thì dãy số quen thuộc hai năm qua đã không còn liên lạc được.
Cô sinh nở do mẹ ruột chăm sóc. Đầy tháng thì bên chồng đòi rước về nhưng cô nhất quyết không về. Vậy là cứng cáp một chút thì đi làm công nhân, con để nhà cho mẹ già chăm sóc. Con thì đã bập bẹ nhưng chồng vẫn chưa một lần liên lạc nên xem như “con mình đẻ mình nuôi”.
- Dạ, cuộc sống bây giờ, ai cũng có hoàn cảnh hết đó ạ…
- Thì đó cô ơi! Tui phải ráng thôi. Nhưng than vẫn cứ than cho hả vậy mà. Thiệt tình giữ hai đứa này con cực hơn ba trăm con vịt nữa. Hồi trẻ mình lấy chồng sinh con, ráng dặn lòng nuôi con lớn sẽ hết bồng ẳm coi sóc. Ai dè giờ tới cháu, mệt lắm nhưng làm sao bỏ được, đời cái mũi quay xuống là vậy.
- Vợ chồng con trai làm ăn khá không ạ?
- Khá gì, lương công nhân thôi mà. Tăng ca đến 9 -10 giờ đêm mà lương tháng tám triệu. Trừ ra đủ thứ tiền, coi như mất một đầu lương, còn một đầu nuôi sống năm con người, chưa kể đám tiệc, lễ lạt, giỗ quảy…Chưa kể quê con dâu ở tỉnh xa, mỗi năm về một lần cũng khiến tụi nó héo ruột héo gan.
Tôi nhìn qua bên kia đường theo ánh mắt xa xăm của bà. Dòng xe cứ luân phiên qua lại vun vút, khói xe cứ vờn quanh khướu giác, làn khói này chưa tan, làn khói khác đã dồn lên dày đặc cả không khí. Mùi khói xe cứ nồng nồng….
Nhiều tạp âm của tiệm sửa xe khần khật, khèn khẹt, éc éc… khiến hai đứa bé đi chung với bà khóc òa. Thằng cháu nội đòi “siêu thị …siêu thị… đi nhội... mát mà vui nhữa”. Cháu ngoại bập bẹ nói cũng “mát...dzui…”. Bà nghiêm mặt bảo tụi nhỏ im, để sửa xe chứ  “Xe hư rồi sao đi” càng khiến chúng khóc dữ.
Tôi dỗ dành hai bé, hẹn sau khi sửa xe xong bà sẽ chở các cháu đi siêu thị, giờ thì ráng một chút đừng khóc nữa. Bà nói khẽ ‘Úy trời, cô nói vậy chết tui rồi. Chút tụi nhỏ đòi đi siêu thị làm sao tui có tiền. Còn trăm ngàn sửa xe mà không biết đủ không nè”. Tôi bảo bà thì cứ cho tụi nhỏ vô chơi rồi ra chứ đâu có ai bắt buột phải mua sắm. Bà cau mày “Với con nít đừng nói dối, nó sẽ quen đấy. Mà cháu nhà tui tui biết, vô siêu thị mà không mua đồ thì nó khóc giãy chết, không chịu về đâu”.
Rồi xe cũng sửa xong, bình nhớt tám mươi ngàn, tăng đưa dây sên và xiết vài con ốc, ông Tám lấy tròn chín chục. Tôi chợt thương bà bởi ánh mắt nhìn dài theo tờ tiền mà ông thợ vừa cất vào túi. Khẽ khàng dúi vào tay bà tờ bạc màu xanh lá kèm câu “Cô cất cho cháu vui nhé! Cô cháu mình có duyên mới gặp, cô đưa các bé đi siêu thị cho chúng vui ạ”. Đôi môi bà mấp máy lời từ chối nhưng tôi đã cho xe chạy rồi.
Tôi không dám nói trách các con của bà, vì đó là sự thật của cuộc sống hiện nay. Người trẻ bươn chảy, người già trông coi gia đình, cháu chắt. Nhưng có quá sức lắm không khi một  mẹ già gối mỏi chân run mà ngày ngày vẫn phải pha từng bình sữa, đút từng chén cháo cho hai em bé? Rồi lỡ đêm hôm cơn đau bệnh bất chợt quật ngã bà.
Mẹ già ơi…bao nhiêu mẹ đã được nghỉ ngơi trong cuộc sống này?
Dòng xe và dòng người vẫn cuồn cuộn lưu thông trên con đường trải nhựa, như bảo rằng đường đời nếu dừng lại là xem như cơ thể đã không còn hoạt động chăng? 

7. 2022



 

Thứ Tư, 17 tháng 7, 2019

VẼ

VẼ

Em vẽ bình yên một góc trời 
Một thời hoa nắng ngủ quên trôi
Một thời môi tím mơ tình tự
Một thủa say mơ phút ngọc cười

Em vẽ bình yên một góc đời
Một màu mây trắng buổi rong chơi
Một loài sâu lá đời yên ả
Mải miết ru tình khúc buông lơi

Em vẽ bình yên một kiếp người
Khóc cười như tiếng tuổi thơ em
Đi như thác lũ bàn chân mỏi
Hẹn cuối con đường ru yêu thương

Xin vẽ bình yên giữa cuộc đời
Muôn màu hoa sắc rải muôn nơi
Dẫu rằng năm tháng dày rêu phủ
Niệm khúc thuở nào vẫn không vơi!!!

VT .HNL



Thứ Ba, 16 tháng 7, 2019

KÝ ỨC


Tạp bút “Mẹ tôi”                         
                                      KÝ ỨC
Nhà tôi, hai anh em, đứa nào cũng biết đọc chữ từ lúc chưa đi mẫu giáo. Năm đầu tiên dẫn tôi vào lớp, cô giáo đã ngạc nhiên thấy tôi lẩm nhẩm đánh vần tấm pa nô treo trên tường “CÔ GIÁO NHƯ MẸ HIỀN”. Tuẩn sau cô hỏi mẹ:
-Chứ cháu Mai nó biết đọc từ bao giờ hả chị?
Mẹ bảo không nhớ! Hình như tôi đọc theo mẹ những trưa kẽo kẹt trên võng căng đầy gió nồm thổi, đôi mắt trẻ thơ hết nhìn vô miệng mẹ, lại nhìn lên từng trang sách, nơi có những câu chuyện thật cảm động về một cô gái ngủ quên trong rừng, hay một cậu bé thông minh làm điên đảo mấy ông phú ông dốt nát. Những đêm mấy mẹ con chúi đầu dưới ánh đèn dầu nhà quê, mải mê đọc những chuyện cổ tích của Andersen hay Một vạn dặm dưới biển. Mẹ tôi không kén sách lắm, cứ sách nào trẻ con có thể tiếp thu được là bà tìm kiếm, đọc cho các con nghe, trừ những chuyện bạo lực, ma quỷ hay trai gái lãng mạn. Nhà tôi ở một xã nghèo thuộc vùng kinh tế mới của huyện Châu Thành xưa ( giờ là Tân Phước). Ba tôi vừa học xong đại học thì giải phóng nên thất thời. Mẹ tôi cũng thế nên cả hai về quê làm nông nghiệp, chăn nuôi. Nuôi hai anh em tôi ăn học đã khổ lắm rồi, tiền đâu mà mua sách truyện. Vậy mà chúng tôi vẫn có sách, thật là ngạc nhiên.
Mùa hè năm lớp Bốn, tôi theo mẹ đi chợ Tân An cách nhà mười cây số. Mẹ vô hàng cá biển hấp của bà quen, mua mấy con về cho ba, vì ông thích món này lắm. Khi bà bạn định xé một tờ cuốn tạp chí Tuổi Hồng để gói cá thì mẹ ngăn lại:
-Ý đừng! Uổng! Thôi bà đưa tôi lựa mớ sách này, cân lên rồi chia lại cho tôi được hông?
 Mấy bà ngồi gần thấy vậy ngạc nhiên. Họ xì xào bắn tiếng, có người còn trề môi nhún mỏ
- Lếch chợ thì lếch cho rồi mà về. Sách với báo chi cho mệt đầu. Giỏi sao không làm ông nọ bà kia đi!
Bà quen bán cá biển hấp tốt tính để cho mẹ lựa thoải mái, chút cân lên giá giấy vụn, bà lấy thêm mấy ngàn tiền lời là được chớ gì. Mẹ tôi quên cả cá, lặng lẽ ngồi lựa đám sách và tạp chí. Hình như sách nào cũng hay, có cuốn ngày trước bà mê lắm mà không mua được. Có cuốn phải mượn bạn bè, chuyển tay nhau đến cũ mèm, quăn tít cả cuốn sách. Thế rồi mẹ tôi lựa được bảy tám cuốn, toàn sách hay. Tiếc là còn ít tiền quá, không thì mẹ còn mua nữa.
- Mẹ con mình chiều nay được thưởng thức sách mới rồi!
Bà vui vẻ vỗ vai tôi như với một người bạn. Đọc sách là thú vui mà mẹ truyền cho mấy đứa con, khi ở cái vùng khỉ ho cò gáy không điện không đài này. Cả xóm chỉ có một cái ti vi đen trắng của nhà ông Chín ở xóm, mà người ta chỉ mở để xem thời sự một chút và coi cải lương vào tối thứ bảy thôi, vì sợ hết bình ắc-quy. Trường học thì xa, làm gì có thư viện mà đọc sách. Con nít như chúng tôi đúng là thiệt thòi đủ thứ.
Bà quen bán cá biển hấp chia sẻ với mẹ. Món sách này bà mua được của người bạn có ông chồng làm nghề giáo. Nghe nói ông chết cũng ba năm nay, mới giỗ đầu. Vợ con ông dọn dẹp nhà cửa cho thằng con trai cưới vợ, bà vợ muốn đem bán ve chai đống sách cũ, chứ để chi chật nhà.
Tôi thấy mẹ thở dài. Trên đường về mẹ chợt nói. Chủ nhân của đống sách kia chắc là người kỹ tính và quý trọng sách. Sách được bao bọc cẩn thận, lại toàn sách hay và có giá trị, nên cũng đoán được phần nào con người ông.
Hằng ngày mẹ tôi đạp xe đi chợ, đem những thứ nhà trồng đi bán. Khi thì nắm đậu, khi thì cà, ớt, đậu, mì... Kiếm tiền mua gạo mua mắm nuôi anh em chúng tôi. Đoạn đường hai mươi cây số từ nhà đến chợ cả đi lẫn về. Thường mẹ đi chợ từ lúc ba giờ sáng, lúc mà người ta nói là nên kiêng cữ,"thứ nhất chạng vạng, thứ nhì rạng đông". Thỉnh thoảng bà cũng gặp một vài người đàn bà cũng đi chợ và họ chào hỏi nhau. Không ai biết tên tục của mẹ tôi, từ khi theo ba về xứ sở này, hình như  cái tên của bà chỉ còn là một vết mờ. Hàng xóm người ta gọi mẹ qua cái tên thứ tư của ba, “bà Tư”. Còn những người bạn chợ của mẹ thì gọi bà là “bà sách cũ”, vì thường lúc nào gặp sách cũ bày ở chợ, sắp bị hóa kiếp thành giấy bọc hàng, thì mẹ lại mua lại với giá “ve chai”. Cũng từ những cuốn sách “ve chai” ấy, anh em chúng tôi học được cách làm người từ rất nhỏ. Những cuốn sách của mẹ đã làm nên nhân cách của chúng tôi sau này, khi lớn lên và hòa nhập với xã hội.
Tôi làm việc ở Sài Gòn, lâu lâu gặp một tiệm sách bán đồng giá, hạ giá, tôi thường tạt vô, lại ngồi lựa những cuốn sách văn học hay, sách thuốc, sách nghiên cứu phê bình lý luận, chờ đến dịp về quê lại đem làm quà cho mẹ. Mà hình như, các món quà các con mang về, mẹ thường thích nhất là sách cũ.






Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2018

TỰ TÌNH

TỰ TÌNH

Anh.
Người đàn ông đến với cuộc đời em...
muộn màng...
vội vã...
Nhưng yêu thương... đong đầy hơn tất cả.
Chiếm ngập hồn làm ngây dại tái tê


Anh.
Người đàn ông lãng tử, phiêu lưu
Cát bụi trần
Gót giày luôn vương lấm
Lúc mệt nhoài, khi chùn chân mỏi gối
Đến bên em
Như con tàu... ghé lại với sân ga


Anh.
Người đàn ông với tâm hồn nhạy cảm, thi ca
Sợi nắng chiều cũng khiến anh bối rối
Cái liếc xéo... cũng làm anh tan chảy
Nên hay đắm chìm...say trong mắt giai nhân


Anh.
Người đàn ông muộn màng của đời em
Làm cho tim em nửa say nửa tỉnh
Đắm đuối, u mê, ngất ngây...và... vụn vỡ...
Làn hơi anh... từng hòa cùng nhịp thở...
Hạnh phúc đong đầy...
Tưởng chẳng thể nào vơi


Anh.
Niềm khao khát của đời em
Bỗng phút chốc... vụt tan... như mây khói
Để lại em... hoang mang, dại khờ, ngơ ngác,...
Giữa cuộc đời... ngỡ địa ngục trần gian


Anh.
Người mà em... đã lỡ trót vương mang
Dẫu em biết...
không bao giờ chung lối
Tình mong manh ảo diệu như sương khói
Nhưng bây giờ...
tim đã trọn khắc ghi...


(Trong cuộc đời,
tình cuối ...
bao giờ cũng nhẹ nhàng, đằm thắm... nhưng sâu lắng khôn cùng
Nên nguyện lòng
Chỉ đợi chờ... và yêu mãi anh thôi)...
HNL

MƯỢN BÓNG

MƯỢN BÓNG

Chẳng có người cho tôi mượn bờ vai
Mượn vòng tay hay mượn lời an ủi
Không có ai cho tôi lần yếu đuối
Gục lòng người mà khóc như trẻ thơ

Trên đường đời chỉ tôi bước bơ vơ
Vậy thì thôi, để tự tôi mạnh mẽ
Có buồn đau cũng nén vào lặng lẽ
Luôn mỉm cười giấu lệ ngược vào trong

Chẳng có người để đưa đón chờ mong
Dẫu vờ thôi cho đời thôi hoang lạnh
Thì mình tôi với bóng tôi bên cạnh
Dù đêm ngày, hay mưa nắng...
vậy thôi

Chẳng có người thì ...
tôi mượn bóng tôi
Tay đan tay thì thầm lời dành dỗ
Vá cho tôi trái tim nhiều loang lỗ
Sánh đôi cùng bên nắng đổ chiều nghiêng

Bỏ mặc đời... lui về một góc riêng
Bóng bên tôi
tôi lặng thầm bên bóng
Không ước mơ không đợi chờ trông ngóng
Chẳng có người thì...
tôi mượn bóng tôi
HNL


https://www.youtube.com/watch?time_continue=110&v=BWtTkDjnNZ0


Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

NGỘ NHẬN


NGỘ NHẬN 


Giờ biết rằng người đã chẳng yêu ta
Bởi lâu nay tự mình ta ngộ nhận
Những lúc buồn ta vu vơ hờn giận
Người động lòng an ủi, chỉ thế thôi


Một chút tình là thương hại nhỏ nhoi
Người hờ hững trao ta lòng trắc ẩn
Ta nhận lấy rồi mơ màng thơ thẩn
Và nghĩ rằng ... chắc người cũng yêu ta


Rồi một mình tự dệt gấm thêu hoa 
Gửi đến ai trăm ngàn lời tha thiết
Nhưng có đâu ... người chẳng màng chẳng biết
Để một mình ta nhận lấy đơn côi


Giờ âm thầm trong đêm vắng lẻ loi
Thấy cay đắng... hiểu ra mình ngộ nhận
Thôi thì trót mang cuộc tình lận đận
Cùng nỗi lòng chôn xuống đáy mồ sâu

Hương Ngọc Lan

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018

ƯỚC

ƯỚC

Anh
Em ước
Có thể chia
Nỗi đau anh mang
Lưng oằn vai nặng gánh
Nợ thân sinh một chữ Hiếu
Nợ nhân gian hai chữ trả vay
Nợ cuộc đời với những mảnh tình chung
Trong cả tâm hồn và thể xác
Em hiểu anh đang đau đớn
Phải làm sao cho vẹn
Em ước có thể
Được sẻ chia
Nỗi đau
Anh

HNL


Thứ Năm, 26 tháng 7, 2018

YÊN LÒNG NGỦ TRONG TAY TAO

YÊN LÒNG NGỦ TRONG TAY TAO

dậy đi mày! dậy về với tao đi
đừng nằm nữa kẻo về không kịp tối
ở nơi đây lửa bom nghi ngút khói 
chớ có đùa
đừng trêu chọc nghe chưa

dậy đi mày! trời cũng sắp chuyển mưa
mình về thôi bao người thân ngóng đợi
đường về quê còn khuất xa vời vợi
để tao dìu
mày cố víu chặt tao

nhớ không lời đã từng hứa với nhau
trận này xong trở về quê một chuyến
nơi đây có gì đâu mà lưu luyến
về mau thôi!
cả đội cũng đang chờ

chốn sa trường tung gió bụi mịt mờ
để tao ôm ngực mày cho thật chặt
để được thêm một lần nhìn kỹ mặt
người đã từng thề quyết tử chẳng lui

tay ôm mày mà biền biệt chia phôi
tim quặn thắt, cố nén kềm dòng lệ
ừ mà thôi
cứ nghỉ đi... nếu mệt
hãy yên lòng mà ngủ trong tay tao

BC


Thứ Năm, 28 tháng 6, 2018

NGUYỆN CẦU

NGUYỆN CẦU

Cầu ơn trời cho em gặp lại anh
Một lần thôi dù trong mơ cũng được
Mình ôn lại chuyện tình yêu ngày trước
Từng nguyện thề trọn kiếp mãi yêu nhau

Mình lặng ngồi nghe sóng nước lao xao
Tựa vai nhau ngắm hoàng hôn thật chậm
Siết tay nhau nghe tình yêu sâu thẳm
Và thẹn thùng khi môi khát môi nhau

Cầu ơn trời cho ta gặp lại nhau
Một lần thôi dù trong mơ cũng đủ
Ta sẽ yêu như những ngày xưa cũ
Em dỗi hờn, anh thì dỗ dành em

Cầu ơn trời em cầu mãi hàng đêm
Đợi anh về cả trong từng giấc ngủ
Dẫu bao lâu em cũng luôn thầm nhủ
Chờ người về dù chỉ ở trong mơ

HNL