CÓ ANH BÊN ĐỜI
Anh đã đến bên em như ngọn nến
Thắp sáng lên tâm hồn đang tối tăm
Bấy lâu nay như phiến đá âm thầm
Mặc mưa gió, mặc dòng đời xuôi ngược..
Anh đã đến tựa như lời nguyện ước
Con sóng tình đưa thuyền cập bến yêu!
Như gió hè căng no những cánh diều
Cho em chếnh choáng say... men tình ái...
Anh đã đến xua tan niềm khắc khoải
Đóa hoa tình rực rỡ ngát vườn yêu!
Hạnh phúc giản đơn khi mỗi buổi chiều
Tựa vai nhau nhìn mây trôi lặng lẽ..
Anh đã đến thì đừng đi anh nhé!
Để tình mình đẹp mãi tựa giấc mơ!
Và đêm ngày mình cùng dệt vần thơ
Cho niềm đau chỉ còn là dĩ vãng!!
26112014 HNL
Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014
CHƠI VƠI
CHƠI VƠI
Đêm lặng lẽ nghe thạch sùng tắc lưỡi
Thấy cõi lòng sao quá đỗi chơi vơi
Buồn đơn côi sầu khắc khoải giữa đời
Hồn tê tái tim nghẹn ngào trăn trở
Sao ta cứ nhớ thương cuộc tình lỡ
Mãi ngậm ngùi về miền ký ức xa
Bao lâu rồi thời gian ngỡ phôi pha
Mà giờ lại đau như vừa mới tới
Dấu yêu xưa đã khuất xa vời vợi
Trời xuôi chi gặp lại chỗ hẹn xưa
Tình trào dâng biết nói sao cho vừa
Nghe nức nở và tim như vụn vỡ
Biết làm sao để xóa tan nhung nhớ
Người ta đang hạnh phúc với tình yêu
Còn mình đây loi lẻ trong trời chiều
Môi mím chặt để nén dòng dư lệ
Dẫu vẫn biết mình không nên như thế
Phải cố quên dĩ vãng đã xa xôi
Nhưng đêm nay tim lại thấy bồi hồi
Thấy cay đắng lạnh lùng như đang chết.
Hương Ngọc Lan
LỠ HẸN
LỠ HẸN
Mình đã hẹn nhưng chẳng gặp được nhau
Có thể vì ... tình ta chưa sâu đậm?!?...
Mà phía trước đường còn dài thăm thẳm
Ừ thôi thì ... mình cứ hãy song song
Rồi mỗi ngày mình sẽ mãi chờ mong
Cho nỗi nhớ tan vào từng nhịp thở
Để đến khi gặp nhau không bỡ ngỡ
Vì tình yêu sâu tận máu tim rồi
Và tim mình cũng không thấy đơn côi
Luôn trông ngóng đợi chờ ngày gặp mặt
Sợi chỉ tình sẽ ngày càng thắt chặt
Khi đôi mình luôn luôn nghĩ về nhau
Hãy cứ yêu và mộng ước ngày sau
Ngày gặp mặt sẽ ngập tràn hạnh phúc
Hai trái tim tưởng muôn đời côi cút
Sẽ chung đường hòa nhịp tiếng yêu thương
16112014 RUBY HNL
Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014
NOEL BUỒN
NOEL BUỒN
Noel này mình chẳng được bên nhau
Có lẽ thế mà trời thêm lạnh giá
Nỗi nhớ anh cũng trở nên dài quá
Ở phương nào anh có nhớ em không?
Em nơi này đêm ngày vẫn đợi mong
Anh về đây cho lòng thôi quạnh vắng
Mối tình thơ mỗi ngày thêm sâu nặng
Quay phía nào cũng thấy bóng hình anh...
Biết cuộc tình như mộng ảo mong manh!
Nhưng tim vẫn cứ mãi hoài nhung nhớ!
Nụ hôn anh đã hòa vào hơi thở
Dẫu núi mòn sông cạn cũng không quên
Noel về phố nhỏ bỗng rộng thênh
Ước cạnh nhau để không còn trông ngóng
Nhớ nhiều,
nhưng ... dặn lòng không được khóc
Mà đêm về, lệ lại đẫm bờ mi...
HNL
Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014
MẸ
MẸ
Chưa bao giờ con viết trọn bài thơ về Mẹ
Bởi chẳng đủ ngôn từ ... để kể hết lòng Mẹ bao la
Mẹ - người đàn bà cả đời hứng giông bão phong ba
Che chở các con, nhẹ nhàng nâng niu con từng bước
Mẹ - người đàn bà chẳng quản nhọc nhằn để vẹn toàn sau trước
Tóc trắng hết cả đầu, đôi má cóp, da nhăn
Người mà đêm ngày vượt qua những khó khăn
Dù lòng có đói, vẫn mỉm cười cho các con no ấm
Mẹ - từ lúc sinh con ra cho đến khi mắt nhắm
Hy sinh cuộc đời chỉ đổi lấy nụ cười trẻ thơ
Mẹ - bờ vai gầy run run theo nhịp võng ầu ơ
Thấy con khôn lớn là thấy mình hạnh phúc
Con chưa bao giờ viết trọn bài thơ về Mẹ
Bởi chẳng thể nào nói hết được sự hy sinh
Mẹ đẹp hơn cả trăm ngàn đóa hoa xinh
Người đàn bà - trái tim vĩ đại hơn mặt trời rực rỡ
Con không thể nào viết trọn bài thơ về Mẹ
Và cũng chẳng thể nào nói hết được
con yêu Mẹ
Mẹ ơi
Hương Ngọc Lan
Chưa bao giờ con viết trọn bài thơ về Mẹ
Bởi chẳng đủ ngôn từ ... để kể hết lòng Mẹ bao la
Mẹ - người đàn bà cả đời hứng giông bão phong ba
Che chở các con, nhẹ nhàng nâng niu con từng bước
Mẹ - người đàn bà chẳng quản nhọc nhằn để vẹn toàn sau trước
Tóc trắng hết cả đầu, đôi má cóp, da nhăn
Người mà đêm ngày vượt qua những khó khăn
Dù lòng có đói, vẫn mỉm cười cho các con no ấm
Mẹ - từ lúc sinh con ra cho đến khi mắt nhắm
Hy sinh cuộc đời chỉ đổi lấy nụ cười trẻ thơ
Mẹ - bờ vai gầy run run theo nhịp võng ầu ơ
Thấy con khôn lớn là thấy mình hạnh phúc
Con chưa bao giờ viết trọn bài thơ về Mẹ
Bởi chẳng thể nào nói hết được sự hy sinh
Mẹ đẹp hơn cả trăm ngàn đóa hoa xinh
Người đàn bà - trái tim vĩ đại hơn mặt trời rực rỡ
Con không thể nào viết trọn bài thơ về Mẹ
Và cũng chẳng thể nào nói hết được
con yêu Mẹ
Mẹ ơi
Hương Ngọc Lan
Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014
CHO TÔI VỀ LẠI TUỔI THƠ
CHO TÔI VỀ LẠI TUỔI THƠ
Cho tôi về lại tuổi thơ tôi!
Xúm xít bên nhau chơi nhà chòi
Đứa làm cô dâu người chú rễ
Hái hoa thả lá làm thuyền trôi
Những ngày rong ruổi nắng hạ oi
Bắt kiến bắt sâu để làm mồi
Uốn cong cần trúc đem câu cá
Nhặt trái bần chua cũng chia đôi
Nhớ lắm hoài hoài tuổi thơ tôi
Trên khúc sông quê bến lở bồi
Trốn cha lén mẹ đi nghịch nước
Rồi về “nằm cúi” ... đứa năm roi
Có nơi đâu bằng tuổi thơ tôi
Cái thuở chia từng mắc ô môi
Bắt dế nhảy dây rồi đánh đáo
Thả diều hóng gió ngắm mây trôi
Cho tôi về lại tuổi thơ tôi!
Dẫu bằng ký ức một thoáng thôi
Mãi mãi hằn sâu vào tâm trí
Năm dài tháng rộng chẳng phai phôi
Cho tôi về lại tuổi thơ tôi!!!...
HNL
Cho tôi về lại tuổi thơ tôi!
Xúm xít bên nhau chơi nhà chòi
Đứa làm cô dâu người chú rễ
Hái hoa thả lá làm thuyền trôi
Những ngày rong ruổi nắng hạ oi
Bắt kiến bắt sâu để làm mồi
Uốn cong cần trúc đem câu cá
Nhặt trái bần chua cũng chia đôi
Nhớ lắm hoài hoài tuổi thơ tôi
Trên khúc sông quê bến lở bồi
Trốn cha lén mẹ đi nghịch nước
Rồi về “nằm cúi” ... đứa năm roi
Có nơi đâu bằng tuổi thơ tôi
Cái thuở chia từng mắc ô môi
Bắt dế nhảy dây rồi đánh đáo
Thả diều hóng gió ngắm mây trôi
Cho tôi về lại tuổi thơ tôi!
Dẫu bằng ký ức một thoáng thôi
Mãi mãi hằn sâu vào tâm trí
Năm dài tháng rộng chẳng phai phôi
Cho tôi về lại tuổi thơ tôi!!!...
HNL
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)


