BÁN ...
Nắng sắp tắt rồi sao Ngoại vẫn ngồi đây
Lũ mèo nhao nhao chắc là còn nhớ mẹ
Khát nước đói ăn hay buồn lòng bởi lẽ
Chẳng ai mua về...
giúp Ngoại bữa cháo đêm nay
Ngoại vẫn còn ngồi sợi nắng nhạt bờ vai
Mắt kém tay run đổ dài nghiêng nghiêng bóng
Còn gì nữa đâu mà Ngoại chờ Ngoại ngóng
Người ta vội vàng về hết rồi Ngoại ơi
Ngoại bán lũ mèo hay bán nỗi chơi vơi
Mà cả cuộc đời Ngoại vẫn còn vương nặng
Lệ có rơi đâu sao mà nghe mằn mặn
Nhoi nhói trong lòng như quặn thắt tim gan
Nắng sắp tắt rồi đêm buông xuống mênh mang
Ngoại bán được không những nỗi lòng héo hắt
Chỉ thấy lo âu đọng sầu lên khóe mắt
Và tấm lưng còng theo năm tháng dần trôi
Ngoại hỡi về đi trời sẽ sáng lên thôi
Và lũ mèo kia chắc mai cũng được bán
Ngoại hỡi về đi mặc chiều rơi lãng đãng
Đau xót dạ con rồi ngồi chi nữa Ngoại ơi
HNL
Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017
Thứ Ba, 12 tháng 9, 2017
XIN MỘT LẦN
XIN MỘT LẦN
Rồi sẽ đến ... một ngày ... rồi sẽ đến
Em đi về phía chẳng có bóng anh
Không mặt trời, chỉ sương khói mong manh
Thân đơn lẻ chơi vơi trong hoang vắng
Và ngày ấy ... một buổi chiều nhạt nắng
Tiễn em bằng tiếng kèn trống ỏi inh
Khói hương nồng xen lẫn với lời kinh
Tấm khăn trắng thoáng chập chờn ẩn hiện
Em ra đi trong tiếng kinh cầu nguyện
Cỗ quan tài lộng lẫy nến và hoa
Đưa hồn về nơi tận cõi xa xa
Giữa tiếng nấc xen tiếng cười hoan hỉ
Đáy mộ sâu nơi em nằm yên nghỉ
Hết kiếp người, chỉ còn nắm xương khô
Thân rã tan hóa kiếp cát bụi mờ
Hồn ngơ ngẩn cõi trầm luân u tịch
Xin gửi hết vào khoảng không tĩnh mịch
Những vui buồn, những phút dấu yêu xưa
Bao ân tình giờ tựa gió xa đưa
Xin tha thứ ...
một lần thôi trả hết
Tạ từ anh ...
em đành lòng đi trước
Phút cuối cùng xin hôn nhẹ bờ môi
Xin đan tay vuốt mái tóc rối bời
Và xin được khóc trọn dòng dư lệ
Hương Ngọc Lan
Rồi sẽ đến ... một ngày ... rồi sẽ đến
Em đi về phía chẳng có bóng anh
Không mặt trời, chỉ sương khói mong manh
Thân đơn lẻ chơi vơi trong hoang vắng
Và ngày ấy ... một buổi chiều nhạt nắng
Tiễn em bằng tiếng kèn trống ỏi inh
Khói hương nồng xen lẫn với lời kinh
Tấm khăn trắng thoáng chập chờn ẩn hiện
Em ra đi trong tiếng kinh cầu nguyện
Cỗ quan tài lộng lẫy nến và hoa
Đưa hồn về nơi tận cõi xa xa
Giữa tiếng nấc xen tiếng cười hoan hỉ
Đáy mộ sâu nơi em nằm yên nghỉ
Hết kiếp người, chỉ còn nắm xương khô
Thân rã tan hóa kiếp cát bụi mờ
Hồn ngơ ngẩn cõi trầm luân u tịch
Xin gửi hết vào khoảng không tĩnh mịch
Những vui buồn, những phút dấu yêu xưa
Bao ân tình giờ tựa gió xa đưa
Xin tha thứ ...
một lần thôi trả hết
Tạ từ anh ...
em đành lòng đi trước
Phút cuối cùng xin hôn nhẹ bờ môi
Xin đan tay vuốt mái tóc rối bời
Và xin được khóc trọn dòng dư lệ
Hương Ngọc Lan
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)