Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2018

TỰ TÌNH

TỰ TÌNH

Anh.
Người đàn ông đến với cuộc đời em...
muộn màng...
vội vã...
Nhưng yêu thương... đong đầy hơn tất cả.
Chiếm ngập hồn làm ngây dại tái tê


Anh.
Người đàn ông lãng tử, phiêu lưu
Cát bụi trần
Gót giày luôn vương lấm
Lúc mệt nhoài, khi chùn chân mỏi gối
Đến bên em
Như con tàu... ghé lại với sân ga


Anh.
Người đàn ông với tâm hồn nhạy cảm, thi ca
Sợi nắng chiều cũng khiến anh bối rối
Cái liếc xéo... cũng làm anh tan chảy
Nên hay đắm chìm...say trong mắt giai nhân


Anh.
Người đàn ông muộn màng của đời em
Làm cho tim em nửa say nửa tỉnh
Đắm đuối, u mê, ngất ngây...và... vụn vỡ...
Làn hơi anh... từng hòa cùng nhịp thở...
Hạnh phúc đong đầy...
Tưởng chẳng thể nào vơi


Anh.
Niềm khao khát của đời em
Bỗng phút chốc... vụt tan... như mây khói
Để lại em... hoang mang, dại khờ, ngơ ngác,...
Giữa cuộc đời... ngỡ địa ngục trần gian


Anh.
Người mà em... đã lỡ trót vương mang
Dẫu em biết...
không bao giờ chung lối
Tình mong manh ảo diệu như sương khói
Nhưng bây giờ...
tim đã trọn khắc ghi...


(Trong cuộc đời,
tình cuối ...
bao giờ cũng nhẹ nhàng, đằm thắm... nhưng sâu lắng khôn cùng
Nên nguyện lòng
Chỉ đợi chờ... và yêu mãi anh thôi)...
HNL

MƯỢN BÓNG

MƯỢN BÓNG

Chẳng có người cho tôi mượn bờ vai
Mượn vòng tay hay mượn lời an ủi
Không có ai cho tôi lần yếu đuối
Gục lòng người mà khóc như trẻ thơ

Trên đường đời chỉ tôi bước bơ vơ
Vậy thì thôi, để tự tôi mạnh mẽ
Có buồn đau cũng nén vào lặng lẽ
Luôn mỉm cười giấu lệ ngược vào trong

Chẳng có người để đưa đón chờ mong
Dẫu vờ thôi cho đời thôi hoang lạnh
Thì mình tôi với bóng tôi bên cạnh
Dù đêm ngày, hay mưa nắng...
vậy thôi

Chẳng có người thì ...
tôi mượn bóng tôi
Tay đan tay thì thầm lời dành dỗ
Vá cho tôi trái tim nhiều loang lỗ
Sánh đôi cùng bên nắng đổ chiều nghiêng

Bỏ mặc đời... lui về một góc riêng
Bóng bên tôi
tôi lặng thầm bên bóng
Không ước mơ không đợi chờ trông ngóng
Chẳng có người thì...
tôi mượn bóng tôi
HNL


https://www.youtube.com/watch?time_continue=110&v=BWtTkDjnNZ0


Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

NGỘ NHẬN


NGỘ NHẬN 


Giờ biết rằng người đã chẳng yêu ta
Bởi lâu nay tự mình ta ngộ nhận
Những lúc buồn ta vu vơ hờn giận
Người động lòng an ủi, chỉ thế thôi


Một chút tình là thương hại nhỏ nhoi
Người hờ hững trao ta lòng trắc ẩn
Ta nhận lấy rồi mơ màng thơ thẩn
Và nghĩ rằng ... chắc người cũng yêu ta


Rồi một mình tự dệt gấm thêu hoa 
Gửi đến ai trăm ngàn lời tha thiết
Nhưng có đâu ... người chẳng màng chẳng biết
Để một mình ta nhận lấy đơn côi


Giờ âm thầm trong đêm vắng lẻ loi
Thấy cay đắng... hiểu ra mình ngộ nhận
Thôi thì trót mang cuộc tình lận đận
Cùng nỗi lòng chôn xuống đáy mồ sâu

Hương Ngọc Lan